Khánh thành Tramway ở Nice

Cuối tuần vừa rồi ở Nice đã chính thức khánh thành đường Tramway đầu tiên sau 4 năm mòn mỏi mong đợi của dân chúng.
Con nhớ cái ngày mới lò dò đến Nice cách đây hơn 5 năm, mọi thứ trông còn nguyên vẹn như một cô gái đồng trinh. Thế mà chỉ sau vài tháng dân chúng hốt hoảng vì một quýt định táo tợn của thành phố về việc xây dựng một hệ thống Tramway hiện đại, to đẹp nhằm cải thiện tình hinh giao thông của thành phố vốn bé như mắt muỗi mà xe cộ đi lại nhiều như ruồi và ẩu như nhặng này.
Sau nhát cuốc đầu tiên khai mào cho công cuộc đào bới đầy hứa hẹn, người ta được nói rằng cuối năm 2006 sẽ có Tramway để đi. Rồi thời gian lặng lẽ trôi, cả thành phố ngập ngụa trong hầm hố, thoắt cái đã sang năm 2007 mà vẫ chỉ thấy xe ủi, cần cẩu ở trên mấy đường ray mà mới chỉ đặt xong một bên. Còn cái tramway thật thì thỉnh thoảng được đặt hoành tráng bên bở biển, trên dán một chữ “Nhẫn” rất to để ủy lạo nhân dân đến mục kích.
Rồi con tim của nhân dân lại vui trở lại khi thấy thông báo tháng 7/2007 xong tramway. Rồi à quên , nhầm tháng 9 chứ. Merde, không phải, chính thức phải là đầu tháng 11! Đùa đấy, chính xác là ngày 24/11 cơ
Vầng, cực chẳng đã rồi cũng đến ngày 24/11. Nhưng sao câu giờ lâu thế?
Ghé vào mấy quán nước Tây sẽ được nghe đồn là : hồi tháng 4 vừa rồi, Sarkozy trong đợt xuống Nice để vận động tranh cử tổng thống có mạnh dạn hứa với ngài thị trưởng Nice, Jaques Peyrat, là “Nếu lên ngôi, Trẫm sẽ xuống cắt băng lễ khánh thành tram của các ngươi, như vậy ngươi sẽ được lobby rồi dựa vào đó mà thắng lợi trong kì thi thái thú cho năm sau nhé. Nhưng ngày giờ là phải theo lịch làm việc của Trẫm đấy!”. Có đi có lại, kết quả bầu cử tổng thống ở vùng Côte d’Azur hồi tháng 5 toàn những khoảng 80% cho Sarkozy cho thấy ngay thế nào là giá của một lời hứa.
Thật không may, đúng đợt này toàn nước Pháp đua nhau đi đình công khiến ngài tiểu Napoléon quay cuồng không có tâm trí đâu mà vi hành nữa. Để tránh ngột ngạt, ngài xuất khẩu sang tận nước Trung Hoa xa xôi cho thoáng đãng hơn,… khiến cho ngày khánh thành(vốn được chọn để phù hợp với lịch làm việc của ngài) trở nên ảm đạm côi cút. Con mưa phùn hiếm hoi ở một vùng như Cote d’Azur khiến cho ngày hội có dáng dấp của một tang lễ không người chết
.
Mình với vợ hôm đó cũng manh nha định đi xem khánh thành rồi trèo thử lên tram( miễn phí ngày hôm đo), nhưng vừa ra khỏi nhà thì mưa nên quyết định ở nhà xem phim, thấy sướng hơn hẳn
. Đêm hôm thứ 7 hai vợ chồng làm quả vòng quanh phố phương vòng quanh thị trường xem khánh thành xong thì sẽ thế nào thì có cảm tưởng như lễ khánh thành ngày hôm đó như để tập dượt cho lễ chính thức sau vài tháng nữa! Đơn giản vì công trường, hố trâu hố voi, cuốc xẻng gậy gộc vẫn lăn lộn khăp nơi dọc những đường tram mà người ta tuyên bố là đã hoàn thành ![]()
Nói chung là vẫn còn mệt mỏi lắm ![]()
Khai trương thực sự blog
Chết dở, mình bay giờ nhiễm thói xì tin, đâm đầu đi viết blog
Tệ hơn, minh mắc thêm bệnh đua đòi chúng bạn, viết blog bằng wordpress mới ngầu, lạnh nhạt dần với yahoo mặ dù ở đó chưa bao giờ mình bắt đầu cảm thấy đủ ấm
Không những thế, minh cảm thấy thực sự xa xỉ khi không thèm tận dụng cái 10Gb bọn free nó cho mình free, mà lại lọi mọ làm một cái account trên wordpress để ti toe.
Căn bản là mình vừa thích viết lại vừa thích dùng free tuy rằng nếu không trả tiền thì bọn wordpress này nó cho sử dụng vô cùng hạn chế. Nói chung với tư bản thì đừng có nói đến không vặt với lươn lẹo, phỏng ạ! Accept it or not, that leaves to you to choose nhỉ; Dù sao được viết
là sướng chán rồi
.
Hy vọng một ngyaf đẹp trời nào đó bọn free nó lại set up cái này thì mình lại quay về đoàn tụ, lúc đó lại càng vui
Just look out, I start to blog now
Test LaTeX
It’s amazing that i can write in my blog now.It’s really great.
I’m just going on to test some more. For exemple this very some one that turns out to be the very hard one :
Chân giá trị

Tối qua, dò một hồi các kênh trên TV không thấy chỗ nào phát Anh-Croat cả, đành lọ mọ lên xem internetTV, hóa ra lại hay
Lúc mình dò được link để xem trận này thì lúc đó đã 0-2 rồi, sướng gần chết. Vào soccernet thấy slogan “come back on?” đầy hy vong. Sang giữa hiệp 2 chuyển sang “come back through!” sau khi sếu vườn gỡ hòa. Cho đến gần hết trận thì đọng lại “come back off!”. Niềm vui được thêm chất xúc tác bởi thắng lợi của Nga ngố trên mảnh đất Andore nhỏ bé khiến mình càng thêm phấn chấn.
Không biết có phải thành kiến gì không nhưng từ hồi máu me xem bóng đá đến giờ, chưa bao giờ mình đánh giá cao đội Anh cả. Rồi vài năm gần đây, cuốn theo trào lưu bùng nổ thông tin, càng thêm dị ứng bởi thói lăng xê khuếch trương kệch cỡm của giới truyền thông xung quanh nền bóng đá đất nước này. Nhiều lúc quá ngợp trước những tabloids quá ầm ĩ, mình phải tự hỏi không hiểu chân giá trị của bóng đá Anh ở đâu?
Rất cá nhân, mình luôn coi bóng đá Anh là thứ bóng đá thuần giải trí, ngây ngô nhưng rất ồn ào bởi sự huyên náo o eo không bởi từ chất lượng bóng đá mà bởi những thứ sống xung quanh nó. Thời gian gần đây với những đợt nhập khẩu ồ ạt không chỉ cầu thủ mà còn cả HLV, kĩ thuật viên, rồi thậm chí là cả ông chủ cũng là người tứ xứ thì hiển nhiên chất lượng bóng đá của những đội bóng nước này tiến bộ đáng kể về chất lượng. Những triết lý bóng đá mới cũng bắt đầu được thấm thía. Chất lượng các giải đấu cũng vì thế mà đi lên. Nhưng, điều này vô hình chung tạo một bộ mặt rất ảo cho nền bóng đá của người Anh, khiến người ta ngộ nhận rằng khi các cấu thủ đất nước này được cọ sát trong một môi trường trinh chiến tốt thì rất logic, chất lượng của bản thân họ được cải thiện và theo đó đội tuyển của họ sẽ lên một tầm cao mới. Nhưng thật đáng buồn, sự thực là hầu hết các tuyển thủ quốc gia của đất nước này chỉ là những thành phần rất tầm thường ở câu lạc bộ mà họ thi đấu, đó chính là điều khác biệt với các cường quốc bóng đá khác – nhóm mà người Anh vẫn coi họ là thành viên!
Một sự thực không thể chối cãi là từ nhiều năm nay : Anh không hề có huấn luyện viên và thủ môn! Điều này sẽ con tiếp tục kéo dài nữa nếu như nhìn vào thực trạng hiện nay.
Người Anh vẫn hay nhắc một cách tiếc nuối về cái gọi là thế hệ vàng của họ cách đây ít lâu. Đó là thế hệ của những Beckham, Scholes, Owen, Neville, … với thành tích là 1/16 ở WC98, vòng bảng Euro2000, tứ kết W2002, tứ kết Euro 2004 và tứ kết W2006 (*) m mà dấu ấn để lại luôn nhạt nhòa (điển hình là 2006 và 2000 khi họ đợc coi là chín nhất !)
Nhìn về tương lai thì thấy tối tăm hơn bao giờ hết khi chỉ thấy duy nhất một cái tên có thể tự đốt sáng : Rooney. Rooney et. all có lẽ là cái tên gọi của đội tuyển Anh từ nay đến khoảng 5 năm sau
Có lẽ làn duy nhất đội tuyển Anh gây ấn tượng đẹp với mình là Euro 1996, với một lối đá đậm chấn Anh truyền thống máu lửa, không pha tạp, không lai căng, rất cá tính, bị loại tức tưởi từ những chấm penaty địn mệnh trước một Đức quá mạnh năm đó.
“Sống trên đời phải biết mình là ai” là một triết lý có phần Á đông, đối với phong cách phớt đời của người Anh thì câu này trở thành biếm. Với họ thì “the show must go on”, anyhow.
——————————————————————
(*) Thành tích thế này thì còn không bằng nayno ![]()
Chuc mung thay co

Mọi năm chưa biết đến blog hay nghĩ trong đầu là chú mừng thầy cô. (tớ vốn kín đáo nên hay tự nhủ thế thôi chứ chẳng dám nói
). Năm nay dùng cái này làm loa phóng thanh phô trương tinh thần biết ơn các nhà giáo của mình.
Em xin gửi mọi lời chúc tốt đẹp nhất (tương đương với chúc tết, chúc sinh nhật, …) tới tất cả các thày các cô đã từng dạy dỗ chỉ bảo và đôi lúc cũng đánh đập em một tí gọi là cảnh cáo, từ trước đến giờ. Cac thầy các cô mãi mãi là những hình ảnh đẹp trong em và là những thần tượng của em
( nhưng hoàn toàn không giống với kiểu Ro vổ mà em vẫn thần tượng đâu thầy cô ạ
)
Suy rộng thành phần chúc tụng ra, tớ cũng xin chúc tất cả các bạn các anh các chị các em các chú đã từng, đang hay vẫn làm công tác phát triển từ màm non cho đến tre già cũng với những lời chức tốt đẹp hệt như trên
Xin chúc cả các phụ huynh, gia quyến, họ hàng dòng tộc hay đại loại là người quen của các bạn ai đó cũng có chút liên quan đến nghề này một lời chúc cũng tốt đẹp nhất
Cũng nhân tiện nghề giáo, chúc mừng 20/11 tới cả thầy Đông ở Hà Nam Ninh hay thầy Khoa ở Hà Tây luôn. ![]()