Nullstellenatz

Tháng Mười Một 27, 2007 at 1:09 chiều (Mathematics) (, , )

Nullstellenatz là một thuật ngữ toán học, được sử dụng đầu tiên bởi Hilbert khi ông nghiên cứa về tập hợp nghiệm của một trường đa thức.

Tại kì thi Toán quốc tế lần thứ 48 diễn ra tại Việt Nam năm 2007, chỉ có đúng 3 thí sinh giải trọn vẹn bài toán số 6, được phát biểu dưới ngôn ngữ hình học nhưng bản chất lại là một bài đại số. Ba thí sinh đó gồm 1 là người Đức, 1 là người Nga và 1 là người Nga. Có điều khá ngẫu nhiên(?) là cả hai thí sinh Đông Âu kia đều sử dụng một kết quả khá nổi tiếng trong Đại Số tổ hợp liên quan đến Nullstellenatz để dẫn đến một hệ quả chính là bài số 6 này (!)

Thế nên, ban giám khảo đánh giá rất cao lời giải rất giản đơn, đẹp và khúc triết chỉ với nửa trang giấy A4( mà gạch xóa đến 3 dòng) của thí sinh người Đức, toan trao cho anh giải đặc biệt nhưng anh lại đơ ở bài 3 nên thôi :-D Đọc tiếp »

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

An interesting article about youth in Mathematics

Tháng Mười Một 27, 2007 at 8:44 sáng (Mathematics)

This is how to motivate the young in Mathematics. It’s very interesting to read. Unfortunately I already passed my prime :-(

Are Mathematicians Past Their Prime at 35?

Maybe not, but the idea lingers due to an abundance of young talent

By LILA GUTERMAN Đọc tiếp »

Liên kết tĩnh Để lại phản hồi

Test LaTeX

Tháng Mười Một 23, 2007 at 12:37 chiều (Mathematics)

It’s amazing that i can write \LaTeX in my blog now.It’s really great.

I’m just going on to test some more. For exemple this very some one that turns out to be the very hard one :

x^n+y^n=z^n

Liên kết tĩnh 1 phản hồi

Tổng kết IMO

Tháng tám 29, 2007 at 6:15 sáng (Mathematics)

IMO 2007 đã kết thúc tốt đẹp trong tiếng vỗ tay vang dội của quan khách và quân ta.

Thành công, thành công, đại thành công – câu khẩu hiệu của ai đó ngày nào lại một lần nữa thành hiện thực như nó vốn vẫn thế khi nói về những lần tổ chức trên mọi lĩnh vực tại quê hương ta. Xin chúc mừng Tổ Quốc ta

Về chuyên môn:

  • Nhận định chung của giới hay chầu chực và hóng hớt về đề IMO năm nay : Đề ra không hay so với tiêu chí IMO ( 70% yêu cầu thông minh và 30% yêu cầu kinh nghiệm).
  • Có sự chênh lêch rất lớn về độ khó giữa các bài thi : Theo tiêu chuẩn của IMO thì bài 1 trung bình, bài 5 vừa miếng IMO. Bài 2 và 4 quá dễ và tầm thường trong khi bài 3 và 6 lại quá khó. Riêng bài 3 chỉ có 2 học sinh được điểm tối đa, bài 6 có 4 chú được tối đa( trong đó có 2 chú – 1 Nga 1 ukraina- trúng tủ, dùng kiến thức đao to búa lớn bổ xuống thật kinh hoàng ). Đáng tiếc là chú nào làm được bài 3 thì toi bài 6 và ngược lại thành ra ko có điểm tối đa năm nay)
  • Hậu quả là điểm cut-off của huy chương năm nay tương đói thấp so với mọi năm : 29 cho HCV, 21 cho HCB và 14 cho HCD ( có vẻ phổ rải rất đều)
  • Sẵn dòng máu anh hùng kiên trung bất khuất với nhiều đức tính bổ trợ như tỉ mỉ cẩn thận của con người Vietnam nên hội đồng chấm thi năm nay được các bạn lịch sự khen là làm việc trách nhiệm quá, cãi hăng và lí luạn giỏi, chẳng để lọt đi đâu điểm nào. Còn bạn nào không lịch sự có tí bực dọc thì ngúng ngoảy :” chấm ki bo quá!”

Về tổ chức : Rất hoành tráng về cơ sơ vật chất và huy động nhân lực. Chắc chắn Tây về nước sẽ trầm trồ về việc này.

Về thành tích quân ta : 3HCV, 3 HCB, đồng hạng 3( cùng Hàn Quốc) trong bảng tổng sặp. Một thành tích mà chỉ có năm 1999 là sánh được. Vậy nên có thể nói : hòa chung với thành công chung của đại hội, đội tuyển năm nay đạt thanh tích rực rữ nhất trong lích sử IMO nước nhà

Về cá nhân, lần tham dự IMO này đẻ lại rất nhiều kỉ niệm đẹp, có lẽ sẽ là một trong những kỉ niệm đẹp nhất trong suột quãng đời mạt vận về sau

Nhật ký chi tiết được một chiến sĩ cùng tham gia viết ở đây( xin phép cô Đào Hà nhé ):

http://daoha.free.fr/wordpress/?p=1304

http://daoha.free.fr/wordpress/?p=1308

“… I hereby declare the closing of IMO 2007 in Vietnam. See you again in Spain next year …” – Mr Presedent

Liên kết tĩnh 7 phản hồi

IMO 2007

Tháng Bảy 26, 2007 at 5:53 sáng (Mathematics)

Sau 3 năm mới về, thấy Việtnam bây giờ đổi khác nhiều quá! Tất nhiên mình mới chỉ nhìn thấy những sự thay đổi tích cực chứ chưa có thời gian đi sâu đi sát vào quần chúng để hiểu rõ hơn những điều tiêu cực hay mấy cái thinh thích mà mình vẫn hay háo hức qua lời kể của một số đứa xấu bụng

Đợt này về thời gian đã vốn rất ít lại càng bị co bóp lại bởi hai việc lớn trong đó một là mình tự nguyện tham gia còn một là bị số phận gho ép.

Cái việc mà bị gho ép, chẳng giấu gì, là chuyện cưới vợ! Mà thôi, lúc này đang thích nên không nên nhắc đến chuyện không vui

Còn cái việc mà mình nhiệt liệt tham gia đó là : IMO

IMO – International Mathematical Olympiad – cho những ai chưa biết, là cuộc thi Toán quốc Tế cho học sinh phổ thông được tổ chức luân phiên hàng năm. Năm nay IMO được tổ chức tại Việt Nam quê hương tôi. IMO lần này là lần thứ 48. Cuộc thi diễn ra tại Hà Nội từ 19 đến 31 tháng 7

http://www.imo2007.edu.vn/index.php?module=ViewCat&CatId=12

Có cái gì rất khó diễn tả khi trở lại sân chơi này sau 11 năm. Nếu lần trước mình hồi hộp nhưng hung hăng hiếu chiến với tư cách của kẻ đi thi thì lần này mình vui vẻ , thoải mái và thích thú tham dự với tư cách của bề trên – chấm thi . IMO lần nay nói chung quy tụ khá đông những cựu học sinh Việt Nam đã từng lẫy tại những IMO trước đây cũng về tham gia giống mình nên mình có cơ hội gặp lại nhiều ơi là nhiều các thần tượng thuở trai trẻ ngày nào. Công nhận thích

Hôm khai mạc IMO tại Trung tâm hội nghị quốc gia, lần đầu tiên thấy và được vao bên trong tòa nhà này thấy công nhận choáng. Tòa nhà đẹp ơi là đẹp, sang ơi là sang, hiện đại ơi là hiện đại. Hiện đại, sang trong, to đẹp nhất là cái sân đánh cầu lông ngay trước cửa chính trung tâm, chắc là cho mấy cán bộ rèn luyên sức khỏe sau mỗi bài diễn văn giàu cảm xúc.

Mà các bác lãnh đạo cấp cao phát biểu thật là giàu cảm xúc. Thủ tướng tuyên bố khai mạc IMO thật dõng dạc, bác Triệu Phủ Doãn Hà nội thì có một câu rất hay ” … Hãy biến tất cả những gì không đếm được thành đếm được, rồi hãy đếm tất cả những gì đếm được…” khiến các nhà toán học đương thời và tương lai có mặt cứ bâng khuâng mãi không thôi.

Rồi mình cũng bị cuốn theo cảm xúc nữa chứ! Ai đời lúc nghe Trọng Tấn ca xong bài ca Việt Nam Quê Hương tôi, chào quốc ca mà lòng cứ thổn thức vì nhớ hình ảnh mấy cô múa phụ đạo thể hiện mấy hình ảnh cây tre bến nước đầu đình cứ phơi phơi trước mắt che hết cả cờ đỏ sao vàng, tệ ơi là tệ…

Sau lễ khai mạc thì bọn học sinh được đưa về khách sạn La Thành ở Hà nội còn cả đoàn chấm thi và trưởng đoàn các nước lên xe (có sơn) hoa về thẳng Hạ Long, ở tại khách sạn Sài Gòn. Đây là khách sạn 4 sao ( chắc là 4 sao de luxe) vì thấy đẹp, sang kinh khủng, lại có cái View nhìn ra ngay Vịnh, thấy cơ man nào là núi nhỏ núi to cứ như trong ap-phích quảng cáo vận động cho Vịnh Hạ Long và Tân 7 kỳ quan thế giới ý. Thành thật phải công nhận nhà nước mình chơi sang, quắn này bọn Tây về nước cứ gọi là suýt xoa mãi không thôi. Chẳng bù cho mình hồi trước đi thi ở Ấn Độ, ở trong Kí túc xá sinh viên xấu mù toàn mùi thuốc tẩy trùng thế mà về cứ tấm tắc khen là sang mãi. Thế mới thấy Việt Nam phát triển nhanh, thay đổi nhiều( đã bảo rồi mà !)

Đúng như quy luật, vừa vào bên trong khách sạn phát là bị mấy chú an ninh( đây là mấy chú thật, già nhưng ít tuổi hơn bố nên gọi là chú chư không phải chú em theo cách gọi trịnh thượng như một số thanh niên hiện đại vẫn hay làm vì tưởng là mốt) nhã nhặn đòi thu ngay điện thoại di động. Minh cũng tranh thủ làm vài nháy về nhà trước khi nộp công an. Từ đó chính thức là bị cấm khẩu so với thế giới bên ngoài. Phải nói là cấm khẩu vì vẫn còn phương tiện liên lạcc khác là Internet nhưng các chú chặn chỉ cho đọc vnexpress chứ không cho gửi mail. Nghĩa là câm nhưng không điếc.

Đến hôm nay, 26/7, nghĩa là lúc hai hôm thi kết thúc, các chú mới dùng thuốc giải chữa cấm khẩu cho mình. Vì thế mới có cái Entry này. Nhận được lại điện thoại mình lại làm vài nháy về nhà, hệt như trước lúc bị cấm khẩu

Từ sang hôm qua mình đã bắt tay vào chám thi. Chấm thi công nhận có cái vui, thậm chí là rất vui, xen lẫn với một thoáng bồi hồi kỉ niệm của thời trai trẻ thỉ thoảng hiện về qua mấy dòng chữ của bọn trẻ con khiến mình cứ thinh thích là. Mình cùng với các chiến hữu từ Pháp về được giao nhiệm vụ phụ trách các bạn Pháp, Bỉ, Roumanie và tất cả các bạn mỹ latin

Roumanie là đoàn có truyến thống mạnh ở IMO( IMO lần đầu tiên được tổ chức ở Roumanie năm 1959), Pháp Bỉ thì tầm tầm. Còn các bạn Mỹ Latin chỉ quen tắm nắng, chơi bóng chuyền bãi biển, đá bóng và thi hoa hậu

Mình được phân công cùng một anh chấm bài số 6 cho các bạn kể trên. Thông thường thì bài số 3 và bài số 6 luôn là bài khó nhất tại IMO. Và năm nay cũng không ngoại lệ, bài số 3 các bạn tha hồ viết thư tình khiến các thầy chấm cứ gọi là đọc mải miết mãi không thôi, đến khi đọc xong thì cười vui vẻ phân vân không biết cho các bạn 0 điểm hay 1 điểm( điểm tối đa của một bài là 7 !). Có sự phân vân như vậy âu cũng là các thầy có lòng thương hại vì các bạn viết dài quá! Còn bài 6 mình phụ trách thì ôi thôi, khó quá. Các bạn nêu cao tình thần đoàn kết nộp hết giấy trắng cả. Nếu không nhớ nhầm thì trong số gần 100 bài mình cùng chấm thì có duy nhất một bạn Brazil được 1 điểm, còn các bạn khác dĩ nhiên là tròn trịa.

Tổng kết thì chỉ có 4 bạn làm được trọn vẹn bài 6! Hình như còn một bạn Iran nữa nhưng chưa rõ ràng. Một bạn em họ của Dwight York quê ở Trinidad & Tobago cũng có ý tưởng hoàn thành nhưng đang chấm thì phát hiện ra bài của bạn bị thất lạc, đến giờ tìm mãi chưa ra

Coi như việ chấm đã hoàn thành.Cả ngày mai và ngày kia bon trưởng đoàn của các bạn mình phụ trách sẽ ra cãi nhau tranh giành điểm với mình( các bạn trưởng đoàn cũng chấm trước bài của học sinh các bạn ấy). Nhưng vơi chủ trương nhấn chìm tối đa địch để ta vươn lên( bài của ta thì do 6 tên trưởng đoàn ra đề thi cho năm nay) chấm, thế mới là thi thố đì đọt nhau. Hai ngày tới sẽ rất cam go nhưng sẽ không thiếu thú vị

Liên kết tĩnh 9 phản hồi

« Previous page · Next page »